Nêu rõ các thủ đoạn, mánh khóe bắt lính của bọn thực dân. Người dân thuộc địa có thực “tình nguyện” hiến dâng xương máu như lòi lẽ bịp bợm của bọn cầm quyền không
48 lượt xem
Câu 3: trang 91 sgk Ngữ văn 8 tập 2
Nêu rõ các thủ đoạn, mánh khóe bắt lính của bọn thực dân. Người dân thuộc địa có thực “tình nguyện” hiến dâng xương máu như lòi lẽ bịp bợm của bọn cầm quyền không ?
Bài làm:
Thủ đoạn, mánh khóe bắt lính của bọn thực dân:
- Tiến hành các cuộc lùng ráp lớn về nhân lực trên toàn cõi Đông Dương.
- Lợi dụng việc bắt lính để nhũng lạm- tham nhũng.
- Bắt những người nghèo khổ, khỏe mạnh và tống tiền con nhà giàu.
- Dựng lên màn kịch rêu rao về chế độ " tình nguyện" đi lính.
=> Bọn thực dân với những thủ đoạn tàn ác, lừa gạt, sự bịp bợm đến trơ trẽn của toàn quyền Đông Dương.
Người dân thuộc địa không tình nguyện như lời lẽ bọn cầm quyền:
- Họ tự tìm cách làm cho mình bị nhiễm những căn bệnh nặng nhất để không phải đi lính.
- Họ bị xiềng xích, bắt bớ, tống giam và bị áp tải xuống tàu.
=>Thân phận hẩm hiu, số phận cùng cực của người dân thuộc địa.
Xem thêm bài viết khác
- Viết đoạn văn giới thiệu về Lý Công Uẩn và Chiếu dời đô
- Viết đoạn văn có sử dụng câu nghi vấn chủ đề học tập
- Viết đoạn hội thoại và xác định vai xã hội, lượt lời của các nhân vật
- Bài thơ được tác giả ngắt thành 5 đoạn,hãy cho biết nội dung của mỗi đoạn.
- Hãy chỉ ra các yếu tỏ biểu cảm trong phần I -Chiến tranh và “người bản xứ” (ở văn bản Thuế máu) và cho biết tác giả đã sử dụng những biện pháp gì để biểu cảm. Tác dụng biểu cảm đó là gì
- Soạn văn bài: Câu nghi vấn (tiếp theo)
- Viết đoạn văn có sử dụng câu cầu khiến (dùng để ra lệnh, yêu cầu, đề nghị, khuyên bảo) chủ đề tuổi trẻ
- Bài thơ có những đặc sắc nghệ thuật gì nổi bật
- Xác định câu nghi vấn trong những đoạn trích sau. Những đặc điểm hình thức nào cho biết đó là câu nghi vấn?
- Từ văn bản Bàn luận về phép học, nêu suy nghĩ về phương pháp học tập đúng
- Chỉ ra các hành động nói và mục đích của mỗi hành động nói trong những đoạn trích sau
- Viết đoạn văn ngắn cảm nhận khổ 3 bài thơ Nhớ rừng