Viết đoạn văn có sử dụng câu phủ định và câu cầu khiến
Phần tham khảo mở rộng
Câu 1: Viết đoạn văn có sử dụng câu phủ định và câu cầu khiến
Bài làm:
Tôi không tin những điều đang xảy ra trước mắt mình là sự thật. Ông ngoại tôi đã mất, người mà tôi yêu quý nhất trong cuộc đời. Chỉ mấy hôm trước, ông còn hứa sẽ kể cho tôi nghe những câu chuyện thời trẻ của ông và đồng đội, những người đã kiên cường chiến đấu trong làn mưa bom bão đạn của kẻ thù. Vậy mà hôm nay ông đã rời xa tôi và cả gia đình, tôi đã vĩnh viễn mất ông trong cuộc đời này. Nước mắt tôi trào dâng, trái tim tôi như bị bóp nghẹt. Sự sống của con người chỉ là hữu hạn. Vì thế, hãy yêu thương và chăm sóc người thân của mình khi còn có thể bạn nhé!
- Câu phủ định: Tôi không tin những điều đang xảy ra trước mắt mình là sự thật
- Câu cầu khiến: Vì thế, hãy yêu thương và chăm sóc người thân của mình khi còn có thể bạn nhé!
Xem thêm bài viết khác
- Phân tích câu 2 và câu 4 để làm rõ nỗi gian lao của người đi đường núi và niềm vui sướng của người đứng trên cao ngắm cảnh
- Cảm nhận của em về văn bản Bàn luận về việc học
- Phân tích từ “sang” trong câu thơ: Cuộc đời cách mạng thật là sang
- Viết đoạn văn trình bày luận điểm: Học tập là nhiệm vụ quan trọng nhất của học sinh Soạn Văn 8
- Lớp kịch này gây cười cho khán giả ở những khía cạnh nào
- Viết đoạn văn cảm nhận vẻ đẹp tâm hồn Hồ Chí Minh qua bài thơ Ngắm trăng
- Viết một đoạn văn nghị luận để trình bày luận điểm “Chúng ta không nên học vẹt và học tủ” sao cho đoạn văn ấy vừa có lí lẽ chặt chẽ, lại vừa có sức truyền cảm
- Hãy tìm những chi tiết trong bài Hịch tướng sĩ thể hiện thái độ vừa nghiêm khác vừa khoan dung của Trần Quốc Tuấn đối với binh sĩ dưới quyền.
- Trên cơ sở so sánh với bài thơ Sông núi nước Nam, hãy chỉ ra sự tiếp nối và phát triển của ý thức dân tộc trong đoạn trích Nước Đại Việt ta Văn lớp 8
- Nội dung và nghệ thuật bài Đi bộ ngao du
- Giá trị nội dung và nghệ thuật trong Nhớ rừng
- Văn học và tình thương (Gợi ý : Chứng minh rằng văn học của dân tộc ta luôn ca ngợi những ai biết “thương người như thể thương thân” và nghiêm khắc phê bình những kẻ thờ ơ, dửng dưng trước người gặp hoạn nạn)