Giới thiệu trò chơi hoặc lễ hội quê mình
6. Giới thiệu trò chơi hoặc lễ hội quê mình (trò đánh đu)
Bài làm:
Quê em có trò chơi đánh đu. Trò này được chơi trên một khoảnh đất rộng. Ở đó, sáu hay tám cây tre dài được chôn sâu đủ vững chắc để chịu được sức nặng của hai người cùng với lực đẩy quán tính. Hai cây tre làm cần đu nhỏ, vừa tay cầm được treo ở chính giữa. Lên đu có thể là một hay hai người. Càng nhún mạnh thì đu càng lên cao từ bên nọ sang bên kia, nhiều khi đu bay ngang ngọn đu một vòng. Ở nhiều nơi, người ta còn treo phần thưởng ở ngang ngọn đu để người đu giật giải.
Có nhiều loại hình thức và cách thức đánh đu, nhưng phổ biến và được ưa chuộng nhất là đánh đu đôi hay còn gọi là đu tiên. Theo đó, từng cặp hai người sẽ lên so tài đánh đu sao cho đẹp mắt và nhún bay lên một tầm nhất định để được tán thưởng.
Trò chơi này ngoài tính thể thao, rèn luyện và giải trí, còn là dịp để trai gái giao lưu, gần gũi, tỏ tình với nhau nhất là những ngày hội làng và những dịp xuân về.
Xem thêm bài viết khác
- Giải bài 17B: Một phát minh nho nhỏ
- Viết đoạn kết bài của truyện Một người chính trực hoặc truyện Nỗi dằn vặt của An-drây-ca theo cách kết bài mở rộng.
- Kể chuyện trong nhóm: Mỗi em kể một câu chuyện về một trong các đề tài sau:
- Kể về một ước mơ đẹp đẽ của em hoặc của bạn bè, người thân
- Dựa vào tranh dưới đây, kể lại câu chuyện Một phát minh nho nhỏ
- Quan sát bức tranh sau: Tranh vẽ những gì? Những người trong tranh là ai, họ đang làm gì?
- Kể lại toàn bộ câu chuyện "Ba lưỡi rìu"
- Viết vào vở đoạn văn tả bao quát chiếc bút của em
- Cùng người thân đố nhau về một hiện tượng thiên nhiên
- Xếp các nhân vật trong những truyện em vừa học (Dế Mèn, Nhà Trò, bọn nhện, con giao long, bà cụ ăn xin, mẹ con bà góa, những người dự lễ hội) vào hai nhóm:
- Cách mở bài sau đây có gì khác với cách mở bài của câu chuyện Rùa và thỏ?
- Hỏi – đáp: a. Nguyền Hiền ham học và chịu khó như thế nào? b. Vì sao chú bé Hiền được gọi là “ông Trạng thả diều”?